Bài 15- SỐ NHIỀU

Nadine là một ký giả nổi tiếng, làm việc cho một cơ quan truyền thông tại Hoa Kỳ. Cô cho biết:

– Thưa bà, tôi có một bài toán nan giải gọi là “số nhiều”, một căn bệnh mà tôi không biết phải giải quyết làm sao. Tôi xin được vắn tắt như sau: Bất cứ làm việc gì tôi cũng phải làm với số lượng thật nhiều. Trước khi viết về một đề tài nào tôi thường tra cứu thật nhiều tài liệu, đôi khi có đến hàng trăm tài liệu tham khảo trước mặt, đa số chỉ nói đi nói lại về một vấn đề giống nhau.
Trong tủ quần áo của tôi có rất nhiều thứ, đa số đều là những thứ chưa mặc đến… nhưng tôi không bỏ đi mà lại cứ tiếp tục mua thêm. Khi nấu cơm, tôi có thói quen là phải nấu cho thật nhiều, đủ cho ba người ăn mặc dù là tôi chỉ ăn có một mình và phải luôn luôn đổ đi những gì tôi không dùng đến. Tóm lại, đối với tôi cái gì cũng phải thiệt nhiều. Theo bà thì có cách nào giải quyết tình trạng của tôi không?
– Số nhiều là căn bệnh của thời đại. Các đài phát thanh, truyền hình, báo chí, cơ sở thương mại, các tiệm buôn và ngay cả nền giáo dục thông thường cũng đều nhắc đi nhắc lại một điệp khúc “càng nhiều càng tốt”. Sở hữu thật nhiều, giải trí thật nhiều, hoạt động thật nhiều, ăn uống thật nhiều. “Số nhiều” đã tạo thành một giá trị trong đầu óc chúng ta. Có nhiều là thành công, có ít là thất bại. Có nhiều là tốt, có ít là xấu. Nguyên nhân của sự có nhiều này phát sinh từ những cảm giác giả tạo về an ninh. Dĩ nhiên có nhiều không làm giảm đi sự bất an vì bất an là bản chất của sự sống, trong khi an ninh chỉ là sức chịu đựng những sự bất an này chứ không phải là sự không bất an. Đa số chúng ta đều biết như vậy nhưng rất ít người hành động vựa trên sự hiểu biết này.

Theo ý của tôi thì cách đối phó với căn bệnh này cũng giống như cách đối phó với mọi sự thay đổi mà thôi. Có lẽ điều mà cô mong muốn là có một giá trị nào khác để sống, một giá trị có ý nghĩa hơn cái giá trị trước mà cô vẫn tin tưởng và sống theo đó cho đến nay. Sau hết có lẽ cô muốn thay đổi lối sống, thay đổi những thói quen để phù hợp với một cuộc sống xây dựng trên căn bản của nền tảng giá trị mới này. tôi gọi cái căn bản này là”sự cần thiết tuyệt đối”.

Sau đây là một phương pháp giản dị mà cô có thể áp dụng: Từ lâu cô thường suy nghĩ về cái gọi là số nhiều một cách vô ý thức. Hãy thay đổi nó bằng cách suy nghĩ và ý thức về cái gọi là sự cần thiết tuyệt đối. Cách bắt đầu tốt nhất là áp dụng phương pháp này như cô vẫn áp dụng những quy tắc viết văn. Là một ký giả, chắc hẳn cô quen thuộc cuốn sách” The Element of Style” chỉ dẫn về cách hành văn của Strunk và White. Strunk đã viết như sau: “Viết làm sao để một câu văn không có chữ nào thừa, một đoạn văn không có câu nào thừa cũng như một hình vẽ không có nét nào dư và một cái máy không có bộ phận nào là không cần thiết”.

Trước khi hành động một điều gì cô hãy tự hỏi mình “điều đó có cần thiết hay không?” Nếu nó không cần thiết thì cô nhất định sẽ không làm. Một văn sĩ tôi quen biết, ông ta nói với tôi rằng ông không bao giờ sử dụng sách vở tham khảo nào cho bản thảo đầu tiên. Ông khởi sự “viết từ bên trong viết ra” bằng cách quan sát nội tâm với câu hỏi “điều gì cần thiết phải viết ra đây?” Chỉ khi nhận được sự hướng dẫn từ bên trong một cách đầy đủ ông mới đặt bút viết. Làm như thế ông đưa ra cái thông điệp mà ông muốn trình bày trước khi thêm vào đó những chi tiết hay những tài liệu dẫn chứng khác.

Khi bắt đầu viết mà sử dụng quá nhiều tài liệu tham khảo như cô thường dễ bị rối rắm, lạc đề. Vì tài liệu tham khảo chỉ là những gì tô điểm, trang hoàng hay phụ giúp cho một đề tài chính mà thôi.

Việc mua sắm quần áo cũng vậy. Nếu cô cứ đi hết tiệm này sang tiệm khác để xem chúng có cái gì mà cô cần, thay vì cô hãy quyết định xem cô cần cái gì trước… lúc đó cô mới đi mua sắm sau, thì chắc chắn cô sẽ mua đúng món đồ mà cô cần.

Việc ăn uống cũng như vậy. Tất cả truyền thống tâm linh đều đề cập tới việc không phí phạm bất cứ một điều gì. Cô hãy cố gắng nấu ăn cho vừa đủ những gì thật sự cần thiết cho thể xác mà thôi. Ăn nhiều rất có hại, vì cơ thể không đủ sức loại bỏ những chất cặn bã sẽ sinh ra bệnh. Sự ăn quá nhiều sẽ hạ giá việc ăn uống dinh dưỡng xuống, việc ăn để thoả mãn cảm giác chứ không phải ăn để mà sống nữa.

Tóm lại để giải quyết căn bệnh “số nhiều” này, cô hãy tự hỏi xem điều cô định làm có tuyệt đối cần thiết hay không trước khi cô hành động. Chìa khoá để sử dụng phương pháp này vào đời sống là áp dụng một câu châm ngôn trong thánh kinh: “Nếu tin tưởng ra sao… thì mọi việc sẽ như vậy”. Cô hảy tin và hình dung rằng mình đang sống theo phương pháp này. Cô hãy ý thức từng hành động của mình trong nhà bếp, khi mua sắm quần áo, lúc nghiên cứu, khi nghỉ ngơi. Hãy suy ngẫm về sự tuyệt đối cần thiết này trong buổi sáng khi tâm hồn đang sáng suốt. Phương Đông có câu “Bất cứ làm công việc gì đều đặn trong vòng 100 ngày… sẽ trở thành một thói quen mới” {ý của Mai Văn Như}.

Hãy cố gắng áp dụng điều này vào cuộc sống, và khi điều này đã trở thành thói quen thì cô sẽ tìm được một chân lý sống rằng: Sở hữu nhiều chỉ làm ta thêm rắc rối, làm ta thêm vướng mắc, tạo ra thêm phiền não. Định luật cần thiết tuyệt đối này sẽ giúp cô đặt ra những tiêu chuẩn theo thứ tự ưu tiên một cách chính xác và giúp cô đạt được cái CHẤT THAY VÌ CÁI LƯỢNG.

DARSHANI DEANE

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


*