BÀI 26 – CHẤP NHẬN

Phil và Brenda đã sống trong căn nhà hương hỏa hơn hai mươi năm nay. Trong nhà có rất nhiều đồ trang trí và tranh sơn dầu mà cha mẹ của Phil đã sưu tầm được. Khi vợ chồng Phil đi nghỉ mát tại Florida, kẻ trộm đã vào lấy mất những thứ đó. Sự mất mát khiến Phil buồn phiền đau ốm.

Anh than:  “Ngoài thiệt hại vật chất, tôi còn bị thương tổn tinh thần nữa. Đó là những đồ kỷ niệm mà cha mẹ tôi tốn công sưu tầm trong nhiều năm, không thể thay thế được. Hiện nay tôi bị chứng loét bao tử. Bác sĩ khuyên tôi phải biết chấp nhận việc không may đó và tìm cách quên nó đi nhưng tôi không sao quên được. Có cách nào để tôi chấp nhận sự kiện mất mát lớn lao này không?”

– Chấp nhận có nghĩa là từ bỏ cái ý thức rằng mọi người đều là những tác nhân hành động độc lập. Vũ trụ là một tấn tuồng của tâm thức với được, thua, còn, mất, nay thế này, mai lại khác, không gì mãi mãi trường tồn mà luôn luôn biến chuyển. Khi nào nắm vững yếu tố này thì bạn có thể chấp nhận mọi sự được.
• Làm sao chỉ nắm vững yếu tố đó mà tôi có thể chấp nhận mọi sự được?

– Khi đã hiểu biết rõ rệt quy luật về sự vô thường thì bạn sẽ thấy mọi sự trên đời đều xảy ra với một lý do rõ rệt nào đó mà bạn chưa ý thức đấy thôi. Bạn không chiến đấu với đời sống khi biết rằng mãnh lực của vũ trụ ở sau mọi sự việc đã điều động tất cả chớ không phải do một cá nhân.

• Nhưng tại sao người ta có thể chấp nhận mà không cảm thấy chua xót, khó chịu?

– Điều này đòi hỏi sự hiểu biết về các định luật của vũ trụ. Hàng ngày bạn vẫn làm những việc cần làm nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng – Phil hay Brenda đã tạo ra sự việc đó.

• Nhưng mọi người đều làm việc một cách khác nhau.

– Không đâu, chúng ta đều là những khoen nhỏ trong một sợi giây xích lớn, là các tế bào trong một thân thể. Hình thể vũ trụ là sự tập hợp của tất cả những hình thức cá nhân. Tâm trí của vũ trụ chính là sự tổng hợp tất cả tâm trí mọi cá nhân. Giả tỷ bạn đang ngồi thoải mái mà bị tê chân thì toàn thân bạn sẽ khó chịu ngay. Hiển nhiên bạn sẽ phải duỗi chân ra, cử động cho bớt tê chân. Sự thúc đẩy của vũ trụ trong mọi người chúng ta cũng đều như vậy. Chúng ta đã lầm rất lớn khi cho rằng mình nắm chủ quyền.

• Nhưng nếu như vậy con người đâm ra thụ động hay sao?

– Không đâu, chấp nhận là chìa khóa của sự chuyển hóa. Con người cần biết rằng họ chỉ có thể làm hết sức mình nhưng không thể kiểm soát được kết quả.

• Nếu chúng tôi biết chấp nhận thì sẽ phản ứng ra sao?

– Bạn sẽ phản ứng rất ít, hoặc sẽ không phản ứng trước sự mất trộm, vì bạn biết rằng sự mất mát đó có mục đích riêng của nó vì không việc gì xảy ra mà không có lý do. Có thể đó là bài học dạy bạn phải cẩn thận hơn, phải biết đề phòng, hay không nên gắn bó vào bất cứ thứ gì bên ngoài.

Để tôi kể cho ông nghe một câu chuyện sau:

Có một cặp vợ chồng già đã ngoài tám mươi, Sal và Judith thường đi dạo trong công viên gần đó. Một hôm đang đi họ bị một kẻ bất lương xông đến giật sợi giây chuyền vàng mà Judith đeo trên cổ. Sal là người bình tĩnh, ông tin ở Thánh Kinh và biết rằng không có điều gì xảy ra ngoài ý Chúa, kể cả những việc bất ngờ như bị cướp giựt. Tuy nhiên vì phản ứng tự nhiên, ông vẫn đuổi theo tên cướp nhưng khi đến gần hắn, ông chỉ thấy Thượng Đế đang ngự trong kẻ trộm. Ông biết rằng mình không thể thay đổi vở kịch của Ngài nên ông quát lớn:

– Này anh kia, sợi dây chuyền đó đáng giá 2,000 đồng, anh chớ bán nó kém một xu đấy nhé.

DARSHANI DEANE

Trả lời