NHỜ PHẬT PHÁP ĐỂ KHÔNG TRỞ THÀNH NHÀ NGOẠI CẢM [KỲ 5…]

Trong kỳ IV bạn đọc đã biết đến trường hợp một số nhà ngoại cảm nhờ ơn Phật pháp để không rơi vào hoang tưởng, để khả năng ngoại cảm được phát huy đúng nghĩa. Trong kỳ này (kỳ V) bạn đọc lại chứng kiến một trường hợp nhờ ơn Phật pháp để không trở thành “nhà ngoại cảm”, ở một góc độ khác.

Kỳ V: Nhờ Phật pháp để không trở thành nhà “ngoại cảm”

Trước khi thử đưa ra sự lý giải về các hiện tượng ngoại cảm theo góc nhìn của đạo Phật vào các kỳ tiếp theo. Tôi xin kể trường hợp: Nhờ ơn Phật pháp để không trở thành nhà “ngoại cảm”– nguyên văn lời của “nhân vật”.

Tôi quen biết anh Nguyễn Quốc Dũng ở số nhà 23/96 Lò Đúc – Hà Nội và cũng là đồng nghiệp của chúng tôi trên 10 năm nay, sở dĩ tôi viết như vậy là để biết, tôi và anh Nguyễn Quốc Dũng có sự gần gũi và thân thiết.

Vào ngày 16 tháng 10 năm 2009, chúng tôi đi cùng một đoàn tâm linh lên Cổng trời Trà Lĩnh – Cao Bằng, đêm đó đoàn tâm linh tổ chức lễ cúng và an vị bát hương ở đó, anh Nguyễn Quốc Dũng là người chụp ảnh (xem ảnh), trong bức ảnh có một số dấu hiệu lạ, những vòng tròn sáng, trong một số vòng tròn còn có những hình ảnh nhìn kỹ thì giống hình người (chúng tôi không có khả năng ngoại cảm nên không kết luận đó là những bức ảnh có yếu tố tâm linh hay không, hay là một sự “bí ẩn” kỹ thuật nào đó?!).

1

2

3

Sau thời gian đó, về Hà Nội, anh Nguyễn Quốc Dũng có một số hiện tượng lạ như nghe âm thanh nói bên tai (giống như có người nói thì thầm), và ở anh xuất hiện khả năng thần thông, cũng có nhiều lúc là có hiện tượng nhập đồng (vong linh nào đó nhập vào).

Là một người có chút hiểu biết Phật pháp và là chỗ tin cậy, anh thường hỏi tôi về những hiện tượng lạ trên. Tôi luôn căn dặn anh Dũng hãy cẩn thận vì đó là tha lực, chưa phải là khả năng do mình tu luyện ngay trong kiếp này mà có (cũng có thể là một nhân duyên từ kiếp trước), nên hãy bình tĩnh theo dõi một thời gian xem sao, trước khi kết luận.

Tôi đã thử anh Dũng nhiều lần, như có lần tôi ở khách sạn Melia có đoàn Phật giáo Miến Điện đang ở đó, tôi gọi điện thoại hỏi anh Dũng đang ở cách xa mấy km, đoán xem có bao nhiêu người đang ở cạnh chúng tôi, anh đã trả lời chính xác.

Một điều lạ nữa, trước đây anh Dũng không biết làm thơ, nhưng từ ngày gặp chuyện lạ, như có ai đọc bên tai cho anh chép ra, có những bài thơ hay, có vần điệu rõ ràng, mạch lạc.

Song song đó là khả năng viết chữ Hán, chữ Nôm và có cả chữ ký tự như chữ sanskrit khi có hiện tượng giáng linh (nhập đồng)… trong khoảng 6 tháng với sự ngộ nhận của bản thân anh Dũng còn đưa khả năng của mình trở thành khả năng chữa bệnh, khả năng tiên đoán các sự kiện, tất nhiên cách thể hiện ra bên ngoài của anh rất khiêm tốn, giản dị…(vì anh coi tất cả là một sự chiêm nghiệm, không vội kết luận), nên những người tiếp xúc, đặc biệt là những người gần gũi đã bắt đầu tin anh có khả năng ngoại cảm.

Căn cứ trên những báo cáo của một số đề tài của Trung tâm NCTNCN, Liên hiệp khoa học công nghệ – tin học ứng dụng (UIA) và một số cá nhân, tổ chức khác khi đề cập về các trường hợp nhà “ngoại cảm” A, nhà “ngoại cảm” B…., tôi chắc rằng trường hợp của anh Dũng có nhiều điều kỳ lạ hơn một số nhân vật được một số nhà nghiên cứu các đề tài đó tôn thành danh xưng “nhà ngoại cảm”, như bà NTX ở Hải Dương, bà NTĐ ở Hà Tây (cũ),…

Vì sao, tôi lại nhận xét như vậy, vì đọc những vần thơ ngây ngô, sai chính tả be bét, vần điệu tréo ngoe của bà Xuyến, bà Đ ở Hà Tây (cũ), bà X ở Thanh Hóa, cô N ở Phú Thọ….thì những vần thơ qua hiện tượng nhập đồng ở anh Dũng có vần điệu và chứa đựng nội dung hơn rất nhiều!

Ví dụ như bài dự báo về năm 2012:

Chao ôi hỡi bão thiên hà
Địa cầu nghiêng ngả, băng tan, bão từ
Lệch trục ấy mối hiểm nguy
Chỉ trong chốc lát, sóng ngầm tan hoang
Nước Nga ấy vốn huy hoàng
Vậy mà phút chốc phần ba tan tành.
Mỹ kia bá chủ hoành hành
Hơn nửa đất nước tan tành một khi
Na Uy, đến Thổ Nhĩ Kỳ
Một cơn quét sạch hơn ba thành trì,
Rồi Pháp, với Hungary
Chao đảo động đất, lấy gì đỡ đây
Phần Lan phút chốc nghiêng thây
Bao nhiêu thành phố lấp đầy còn đâu
Phút chốc hơn nửa Bắc Âu
Khi chìm trong nước, khi tâm địa cầu.
Trung Quốc nào có đợi lâu
Chỉ trong một chốc tan hai, ba phần
Lửa kia sao đến thật gần
Thiêu vùi nước Nhật trăm phần nan nguy
Nê Pan, Hà Quốc một khi
Lúc thì nghiêng ngả, lúc thì tan hoang
Huy hoàng hỡi nước Thái Lan
Một cơn địa chấn tan hoang cửa nhà
Triều Tiên khi ấy mới là
Cớ sao tự nổ tan nhà người ơi?
I Ran, I Rắc một thời
Tả tơi, rơi rụng đắm chìm khổ đau
Nước Ý khi ấy mau mau
Cùng nhau ghép lại mảnh trì Thành Rome.
Anh Quốc đang buổi hoàng hôn
Một cơn bão đến Luân Đôn không còn
Động đất cứ thế hoành hành
Nước Anh chao đảo, than ôi còn gì
Tỉnh dậy đã thấy một khi
Ba phần đất nước tan rồi còn đâu.
Tính ra nguy khốn châu Âu
Hơn 30 nước tan hoang không còn.
Nước Nam vững tấm lòng son
Nghiêng mình mà vẫn vững vàng người ơi
Hỏi sao tận thế hả trời
Mà Nam nước ấy không nguy nan gì
Nào ai có ngẫm một khi
Năm châu, Thần Thánh hộ trì Linh Sơn
Một ngày, chưa đến ngày hơn
Năm châu, linh Thánh nước Nam tụ về
Nơi thì vững chắc bờ đê
Nơi thì án ngự tứ bề không trung
Chỉ tay vẽ một vòng cung
Hào quang tỏa sáng khắp cùng nước Nam
Tuy gió nổi, đất có rung
Nhưng Nam nước ấy không cùng nguy nan.
Tránh sao cho khỏi vỡ tan
Địa cầu rung chuyển, Hai ngàn mười hai.   

Những nội dung “dự báo” qua hiện tượng “nhập đồng” mốc thời gian đã qua thì không chính xác, ví như những sự kiện nói về ngày 10 tháng 10 năm 2010…và một số sự kiện khác.

Riêng bài thơ trên về mốc thời gian chưa đến thì hãy chờ xem?! Vì tôi không vội kết luận cái điều chưa xảy ra, đơn giản tôi không có khả năng “ngoại cảm” để kết luận khi sở cứ về từng vấn đề, từng sự kiện chưa đủ.

Trở lại trường hợp của anh Dũng. Sau một thời gian quan sát, tôi đã khuyên anh Dũng nên từ bỏ khả năng “ngoại cảm” của mình. Vì cùng với sự hiểu biết Phật pháp, anh cũng thừa nhận lời khuyên là sự hợp lý.

Với các nhà “ngoại cảm” khác thường chỉ sau một thời gian ngắn tiếp xúc là tôi có thể hiểu được và cảm nhận được cho riêng mình về khả năng của họ. Song với anh Dũng, tôi đã mất khá nhiều thời gian, có lúc đã có sự lầm lẫn, tin tưởng vào những điều hoang báo qua hiện tượng “nhập đồng”.

Tôi kể ra những chi tiết này cũng là có lời nhắn gửi một số nhà nghiên cứu hãy cẩn trọng trong quá trình nghiên cứu tâm linh, nếu không cẩn trọng rất dễ rơi vào bẫy của một thế lực vô hình nào đó, và từ nhà khoa học trở thành mê tín thái quá cũng là con đường không xa.

Trong thời gian có khả năng đó (hay bị có khả năng đó?), anh Dũng đã gặp “nhà ngoại cảm” NK, ông NK nổi tiếng với những tiên tri động trời, và thuộc dạng “siêu khủng”, sau đó còn có một số người khác có “khả năng” tương tự anh Dũng cùng sinh hoạt trao đổi trong một nhóm, gọi là nhóm tâm linh VM.

Trong quá trình “lắng nghe” và ‘chiêm nghiệm”, tôi nhận thấy có một số nội dung được “linh giáng” qua anh Dũng, hay qua một vài thành viên trong nhóm VM một cách độc lập với nhau nhưng rất “trùng khớp” nhau…. về những dự báo những chuyện rất lớn như động đất, sóng thần, bão lửa, bão từ…cùng một số thông tin về thế sự, xã hội.

Điều này đã thuyết phục tôi tin, niềm tin này tồn tại trong tôi khoảng 6 tháng, tôi tin nhưng không đưa ra kết luận nào, chỉ âm thầm theo dõi và quan sát. Tôi đã tin (sau này tôi mới nghĩ niềm tin đó đã sai, ít nhất với những dự báo mà mốc thời gian đã qua), vì giữa tôi và anh Dũng là người thân quen, anh Dũng là người có đức hạnh, không lý gì anh lại lừa tôi, và gần như có điều gì anh cũng hỏi và tham khảo ý kiến của tôi.

Sau này, qua tìm hiểu và được biết, trong quá trình “nhập linh”, có một vong nào đó đã điều khiển anh, cùng hiện tượng hiệu ứng tâm lý thôi miên, anh Dũng hay chị NNĐ (có thể là những người yếu bóng vía chăng?) khi tiếp xúc với vong linh đã bị vong linh điều khiển (hay là các hiệu ứng tâm lý?) bỗng dưng trở thành ghế đồng, để cho một vong nào đó nhập vào (có phải là âm binh như dân gian vẫn thường gọi?) với nhiều danh xưng khác nhau, lúc thì xưng là một nhân vật lịch sử của Việt Nam, lúc khác lại là một tướng A, tướng B trong Tam Quốc chí của Trung Quốc, lúc lại xưng một nhân vật ở cung Thiên (như Ngọc Hoàng, Mẫu Thiên…) cùng nói lên một số dự báo về những chuyện sẽ xảy ra từ năm 2010 đến 2012.

Chúng tôi luôn nghĩ rằng, trình độ hiểu biết của mình có hạn, nên “thuật nhi bất tác”, không bình luận tính đúng – sai khi mốc thời gian chưa đến, song có nhiều “dự báo” mốc thời gian đã qua… nhưng sự thực thì các dự báo đó đã không đúng.

Tâm sự này cũng chính là lời cảnh tỉnh, là bài học với bản thân, quả thật nếu không có Phật pháp và niềm tin Phật pháp thì không riêng gì tôi mà bất kỳ ai, dù là có thể là nhà khoa học hay nhà nghiên cứu cũng có thể bị cuốn vào vòng mê tín lúc nào không hay. Vì những chuyện “lạ” và câu chuyện tâm linh bao giờ cũng hấp dẫn và đầy kỳ bí không chỉ qua chuyện kể, truyền tai mà cả thực tế được (bị?) tiếp xúc, chứng kiến trực tiếp với những nhân chứng sống động.

Sau những sự kiện đã qua không đúng như các dự báo, tôi đã đề nghị anh Dũng chuyên tâm thực hành nếp sống theo đạo Phật, quên hết chuyện “ngoại cảm” và khả năng này, khả năng kia (Vì nếu kể cả các câu chuyện dự báo có xảy ra thì nó cũng chỉ là lẽ vô thường của các sự vật hiện tượng, không có gì thần bí cả, nếu chiếu theo kinh sách nhà Phật).

Như một sự kỳ diệu, chỉ trong vài đêm chuyên đọc kinh Chánh pháp Sangata, và trong thời gian này như có một duyên định, tôi có người quen bên Ấn Độ mang về tặng một số lá bồ đề lấy từ cây hậu duệ của cây nơi đức Phật đã ngồi thiền định, tôi mang tặng anh Dũng một lá.

Anh Dũng kể lại, từ khi nhận được lá bồ đề, đêm về anh chuyên tâm đọc kinh, đầu óc dứt khỏi sự âm u, mê mê tỉnh tỉnh thì tự nhiên mọi khả năng “ngoại cảm” của anh biến mất, trở lại cuộc sống bình thường, căng thẳng gia đình cũng đã qua, vì không còn cảnh đêm đêm chồng cứ làm việc với người âm, mà vợ thì ngơ ngác không hiểu chồng mình là ai.

Anh Dũng cho biết từ hai tháng nay thoát được vấn nạn “khả năng ngoại cảm”, anh thấy thật thoải mái, vì không bị vong linh điều khiển bản thân như trước đây, mặc dù khi vong linh điều khiển, anh có một số khả năng nhất định.

Với anh hạnh phúc này là nhờ duyên với đạo Phật, anh đã tâm sự chân thành thật là duyên phúc, nhờ ơn Phật pháp để “may mắn” chưa trở thành “nhà ngoại cảm”… anh cũng chia sẻ chỉ cần một sự ngợi ca hay công nhận của giới nghiên cứu (vì cũng đã có nhà nghiên cứu đề cập nghiên cứu trường hợp của anh, mà bước đầu họ nói là kỳ lạ, hứa hẹn là một “tài năng”) về “khả năng đó”, thì anh cũng sẽ không tránh khỏi bánh xe hoang tưởng.

Tuy nhiên, là một Phật tử với pháp danh Chánh Thường, anh cho biết nếu sau này ở anh có khả năng ngoại cảm thật sự (chứ không phải là khả năng hoang cảm mà nhiều người lầm là ngoại cảm), anh sẽ hướng khả năng đó vào phục vụ khoa học xã hội và nhân văn, phục vụ đạo pháp…

Còn nữa…

Trả lời